Giữa trưa.
Ngay lúc lòng người đang phẫn nộ sục sôi, Hỏa Hành tông đột nhiên ban bố một đạo thông cáo.
"Bát đại hành tông, đồng khí liên chi, cùng nổi danh đương thế. Đệ tử Hỏa Hành tông Tề Tri Huyền, với mong muốn thắt chặt tình hữu nghị giữa bát hành, kề vai sát cánh cùng các nhân tài kiệt xuất đồng trang lứa để cùng nhau tiến bộ, mài giũa tài hoa, hoằng dương tinh thần, ít ngày nữa sẽ tiến đến bảy đại hành tông còn lại để giao lưu luận bàn, dĩ chiến chứng đạo, dĩ võ hội hữu..."
Thông cáo vừa ra.
Chẳng khác nào giội một gáo nước lạnh vào chảo dầu đang sôi sùng sục, khắp nơi lập tức sôi trào.
"Thế này là có ý gì, Tề Tri Huyền muốn làm gì đây?"
"Ngươi đọc không hiểu sao? Trên thông cáo viết rõ ràng là tuyên ngôn khiêu chiến của 'bát hành lôi đài đại chiến' đấy! Tề Tri Huyền định một mình chấp bảy, đến từng tông môn để khiêu chiến!"
"Trong bát đại hành tông thì Thiên Hành tông đứng đầu. Trước kia, người đưa ra lời tuyên chiến này đều là đệ tử Thiên Hành tông, Hỏa Hành tông chúng ta luôn là bên bị khiêu chiến!"
"Không sai, dù sao cũng đâu phải ai cũng có tư cách đưa ra lời tuyên chiến này. Kẻ đó phải đáp ứng được rất nhiều điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Chẳng hạn như tuổi tác phải đủ trẻ, phải sở hữu thực lực nghiền ép đồng giai, lại còn phải được cao tầng tông môn cho phép."
"Đúng vậy, không ngờ có một ngày Hỏa Hành tông ta cũng có người đưa ra lời tuyên chiến này, thật là khí phách!"
"Quá đỉnh! Tề Tri Huyền bá khí thật!"
"Quá có gan!"
......
Dư luận xoay chiều, chỉ trong nháy mắt.
Những kẻ khoảnh khắc trước còn đang chửi rủa Tề Tri Huyền xối xả, đột nhiên thái độ quay ngoắt một trăm tám mươi độ, sinh lòng khâm phục hắn, trên mặt tràn đầy vẻ tự hào như được thơm lây.
Tất nhiên.
Cũng có người tỏ ra nghi ngờ.
"Hừ, các ngươi tuyệt đối đừng mắc bẫy. Tề Tri Huyền đã chọc giận tất cả mọi người, ở Hỏa Hành tông, hắn đã biến thành con chuột chạy qua đường, người người hô đánh. Cho nên hắn mới cố tình gây chuyện, chẳng qua chỉ để đánh lạc hướng sự chú ý của mọi người mà thôi."
"Loại nhân phẩm như Tề Tri Huyền, dựa vào cái gì mà đòi đại diện cho Hỏa Hành tông?"
"Ha ha, ta lại bị người ta đại diện rồi à?"
"Xích Luyện phong, Hỏa Hồ phong, Hỏa Quy phong, Hỏa Diễm phong, bốn đại phong chúng ta nhân tài đông đúc, chẳng lẽ không có lấy một người trị được Tề Tri Huyền sao?"
......
Tông môn đại điện.
Tư Mã Bán Tử, năm vị phong chủ, cùng với nhiều vị trưởng lão nắm thực quyền đang tụ họp tại một chỗ.
"Chuyện này cứ quyết định như vậy đi, Tề Tri Huyền sẽ đại diện cho Hỏa Hành tông ta, triển khai 'bát hành lôi đài đại chiến', Độc Tâm bà bà sẽ làm hộ đạo giả đi theo tháp tùng hắn."
Tư Mã Bán Tử vuốt râu, mỉm cười nói: "Ngoài ra, chúng ta còn cần chuẩn bị cho Tề Tri Huyền bốn vị hộ đạo tiên phong."
Tần trưởng lão cười nói: "Tông chủ, Tề Tri Huyền đã là cốt diêm la, thực lực mạnh đến đáng sợ, chắc không cần đến hộ đạo tiên phong nữa đâu nhỉ?"
Độc Tâm bà bà xua tay nói: "Lão Tần, đồ nhi của ta tiến về bảy đại hành tông khác, chỉ cần đánh bại đệ tử mạnh nhất của bọn họ là được. Nhưng nếu đối phương nảy sinh ý đồ xấu, chẳng hạn như áp dụng chiến thuật xa luân chiến, thì cho dù là cốt diêm la cũng có lúc bị vắt kiệt sức lực. Vậy nên, hộ đạo tiên phong vẫn rất cần thiết."
Tần trưởng lão bừng tỉnh, gật đầu nói: "Có lý. Qua sông phải dò nông sâu, đi đường phải nhìn cao thấp. Bảy đại hành tông nhân tài xuất hiện lớp lớp, nhỡ đâu xuất hiện cao thủ ẩn mình mà chúng ta không biết, thì cần phải phái hộ đạo tiên phong ra thử dò xét thực lực của đối phương. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng."
Phong chủ Hỏa Hồ phong là Độc Cô Lãnh cũng gật đầu, mỉm cười nói: "Thiên Hành tông, Sơn Hành tông, Trạch Hành tông đều có sở trường về bố trí trận pháp, cũng cần hộ đạo tiên phong đi thăm dò một hai."Tư Mã Bán Tử gật gù tán đồng, cười hỏi: "Vậy theo ý các vị, bốn người nào thích hợp đảm nhận vị trí hộ đạo tiên phong nhất?"
Độc Cô Lãnh đáp: "Hay là bốn phong chúng ta mỗi phong cử ra một người, hỗ trợ Ngũ Độc phong, thế nào?"
Hầu Cảnh Minh lạnh mặt, xua tay ngắt lời: "Hỏa Quy phong ta không dính dáng, các ngươi cứ tự nhiên."
Độc Tâm bà bà phì cười nói: "Đi theo đồ nhi của ta bái phỏng bảy đại hành tông, không chỉ được mở mang tầm mắt mà còn có thể mài giũa bản thân, mang lại lợi ích vô cùng to lớn cho việc tu hành. Cơ hội tốt nhường này, cho dù ngươi muốn, chưa chắc ta đã cho đâu."
Hầu Cảnh Minh ngoảnh mặt đi, chẳng buồn để ý đến Độc Tâm bà bà.
Tư Mã Bán Tử cười nói: "Không miễn cưỡng. Cháu gái Hồng Tuyết của ta, nửa tháng trước tu vi đã đột phá Tứ Hưởng đỉnh phong, sắp sửa xuất sư, vừa vặn mượn cơ hội lần này cho y ra ngoài mài giũa một phen."
Độc Cô Lãnh cười nói: "Vậy ta cũng tiến cử một người, là Diệp Nhất Chu."
Tần trưởng lão kinh ngạc hỏi: "Ồ, sao ta chưa từng nghe nhắc đến đứa trẻ này nhỉ?"
Độc Cô Lãnh giới thiệu: "Đứa trẻ này vốn dĩ tư chất bình thường, khó làm nên chuyện lớn. Thế nhưng hai năm trước, trong lúc ra ngoài làm nhiệm vụ, hắn vô tình tìm được một gốc 'tử dương yêu hoa' vô cùng hiếm thấy. Nhờ đó, hắn luyện thành 'tử dương viêm tinh cốt', cốt kình thuần dương, vạn tà bất xâm, chuyên khắc chế hàn độc âm công, từ đó một bước lên trời."
Nghe vậy, mọi người không khỏi tấm tắc kêu kỳ diệu.
Tử dương viêm tinh cốt, lấy tử khí làm củi, viêm tinh đúc hình, vô cùng kiên cố, phẩm giai còn xếp trên cả huyền thiết cương cốt.
Người xưa thường nói: Một viên kim đan nuốt vào bụng, mới biết mệnh ta chẳng do trời.
Diệp Nhất Chu chỉ nhờ một gốc 'tử dương yêu hoa', trải qua một lần kỳ ngộ mà hoàn toàn đổi đời.
Tuy loại kỳ ngộ này ngàn năm khó gặp, nhưng chẳng phải là không có.
"Diệp Nhất Chu thật có phúc khí, khiến người ta không khỏi ngưỡng mộ!"
Tần trưởng lão tặc lưỡi liên tục: "Càng hiếm có hơn là hắn khiêm tốn không phô trương, giấu tài kín kẽ."
Độc Cô Lãnh cười bảo: "Diệp Nhất Chu trầm mặc ít lời, không khéo ăn nói, nhưng làm người hay làm việc đều rất đáng tin cậy."
Sau đó, Hỏa Diễm phong đề cử Tạ Sa Âu. Hắn xuất thân từ Tạ thị thế gia, chỉ riêng thân phận tôn quý đã khiến người ta không dám xem thường.
Người cuối cùng do luyện đan đường phái ra tên là Trang Tử Mặc. Hắn xuất thân từ gia tộc của đại trưởng lão luyện đan đường, thân phận cũng vô cùng bất phàm.
"Được, cứ quyết định như vậy đi." Tư Mã Bán Tử mỉm cười, tuyên bố kết thúc nghị sự.
Một lát sau.
Tại hậu viện, Tư Mã Bán Tử gặp mặt cháu gái của mình là Tư Mã Hồng Tuyết.
Y tuy là nữ nhi nhưng dung mạo cực kỳ xinh đẹp, thân hình thanh thoát, dung nhan tựa hồ ly trắng, đôi mắt hạnh đào hoa. Thế nhưng, y lại chuộng mặc võ phục, luôn khoác trên người bộ hỏa lân bộ trang, toát lên vẻ oai phong lẫm liệt, uy nghi bức người.
Tư Mã Bán Tử nhìn cháu gái, nở nụ cười hiền từ.
"Gia gia."
Tư Mã Hồng Tuyết khẽ mỉm cười, dáng vẻ không mấy hoạt bát.
Những ai quen biết y đều rõ, y mang tính cách cô ngạo, luôn giữ trong mình sự quật cường không chịu thua kém. Y thường xuyên treo câu "ai bảo nữ nhi không bằng nam nhi" trên cửa miệng, lúc nào cũng muốn đánh bại tất cả mọi người.
Tư Mã Bán Tử cười nói: "Đã sắp xếp xong xuôi rồi, ngươi sẽ đi cùng Tề Tri Huyền khiêu chiến các tông môn, làm hộ đạo tiên phong cho hắn."
Tư Mã Hồng Tuyết mím chặt môi, giữa hàng mày toát lên vẻ quật cường, nét mặt nghiêm túc hỏi: "Gia gia, tôn nữ thật sự không bằng Tề Tri Huyền sao?"
Tư Mã Bán Tử thở dài một tiếng, chậm rãi nói: "Ngươi luyện thành 'lưu hà xích luyện cốt', phẩm giai bất phàm, lại tu luyện chân công 《Lưu Hỏa Phi Hà》, xuất chúng vượt trội. Chỉ tiếc, ngươi lại không thể tu thành cốt diêm la."Tư Mã Hồng Tuyết không khỏi ảm đạm, thực ra y cũng từng dùng đan dược cố hóa vĩnh cửu, đáng tiếc lại thất bại trong gang tấc.
Dù vậy, dưới sự kích thích của dược lực, xương cốt toàn thân y cũng đã trải qua chút lột xác, đạt được chiến lực mà người cùng giai khó lòng với tới.
Y vốn dĩ đã có thể một bước vang danh!
Nhưng thời vận trớ trêu, nửa đường lại nhảy ra một Tề Tri Huyền, chiếm hết mọi hào quang.
Tư Mã Bán Tử cười nói: "Ở Tứ Hưởng cảnh, không ai có thể vượt qua Tề Tri Huyền, hắn mới đích thị là vô địch cùng giai. Ngươi chỉ có thể chờ đến Ngũ Hưởng cảnh, thử tìm cách vượt qua hắn mà thôi."
Tư Mã Hồng Tuyết hiểu ý, hít sâu một hơi, không còn cố chấp nữa...



